Tương lai?

tan-van-tuong-lai

Khi còn nhỏ mình thường muốn được lớn nhanh, muốn được tự do làm điều mình thích, muốn giúp đỡ ba mẹ thật nhiều. Nhưng khi đã lớn lên rồi mình lại không muốn lớn nữa, muốn cứ bé mãi thôi. Có lẽ vì lúc nhỏ mình không ngờ rằng lớn lên lại mệt mỏi vậy.

Chẳng biết từ bao giờ mà câu cửa miệng của mình luôn là “chán ghê”, “mệt thiệt á”, “hoang mang quá”, “chẳng biết phải làm gì”. Đến bây giờ mình cũng chẳng thể nhớ nỗi lúc nhỏ mình mong muốn những gì mà để giờ mình lại sống không có mục tiêu như này. Mặc dù chưa hoàn toàn phải ra đời bươn chải kiếm sống nhưng mình cũng đã trải qua những giai đoạn phải chật vật vì chuyện tiền bạc, tình cảm và các mối quan hệ xung quanh. Lâu lâu mình lại nghĩ không biết lúc bằng tuổi mình ba mẹ có như vậy không? Có hoang mang và cảm thấy tăm tối như mình không? Và làm sao để ba mẹ có thể vượt qua khoảng thời gian ấy.

Mình biết nghĩ nhiều cũng chẳng giúp ích được gì nhưng nó cứ luẩn quẩn trong đầu mình mãi. Câu hỏi mình hay hỏi người khác dạo gần đây nhất là “muốn được làm gì?”, “ước mơ là gì?”, “sẽ theo đuổi nó ra sao?”, “làm sao để biết mình thích gì?”. Mình luôn thấy ngưỡng mộ những người có đam mê và dám theo đuổi nó. Cảm thấy họ rất dũng cảm và tuyệt vời. Không cần biết họ đã thành công hay đã đạt được ước mơ chưa, chỉ cần có ước mơ và dám theo đuổi nó thì đã rất tuyệt vời rồi.

Có lúc mình đã tự ngẫm lại, cố gắng lắng nghe xem bản thân muốn gì nhưng nó vẫn quá mơ hồ với mình. Mình cứ thử bắt đầu rồi lại dừng lại. Mình tự hỏi ngược lại bản thân rằng “có thật sự mày đang đam mê và muốn thử sức không?”. Nhưng câu trả lời mình nhận lại vẫn là không biết. Đã từng rất nhiều lần mình tự hỏi rằng bản thân có dám can đảm vứt bỏ tất cả để làm điều mình muốn không, và rồi kết quả lại là dấu chấm hỏi.

Bạn mình nói rằng không phải như vậy đâu, mình làm được mà, mình có thể làm tốt mà, nhưng chính bản thân mình lại không tin mình. Đến cả mình muốn gì mình còn không biết vậy mà cứ giả vờ như mình ổn. Những lúc thế này mình chỉ muốn được về nhà yên ấm cùng gia đình thôi. Nhưng rồi lại nghĩ, ba mẹ kỳ vọng ở mình bao nhiêu, nếu cứ vô dụng mãi thì sau này lo cho ba mẹ và em thế nào được.

Hôm nay tuy chưa nói rõ ràng nhưng mình đã báo với ba mẹ về việc học của mình. Lúc đó mình đã nhận thấy ánh mắt thất vọng xen lẫn hoang mang của mẹ. Buồn thật! Đến một lời hứa mình cũng không dám nói với ba mẹ. Tại sao? Vì mình không dám chắc rằng mình có làm được không. Mình không muốn trở thành đứa chỉ biết nói mà không làm được…

Sài Gòn, 01/09/2021

23:31 pm

Leave a Reply